Thành phố biển tương lai
Anh đến quê em một chiều hoa phượng nở
Gió vờn mây như tóc em bay
Thành phố biển tương lai
Xanh tươi màu hy vọng
Như cát trắng, như biển xanh, như Hòn Ngư, Hòn Mắt
Với bao công trình và bến cảng thân yêu
Cửa Lò ơi! Biển của ta ơi!
Mênh mang như lòng mẹ
Như tình yêu bao la
Thương thương ngàn sóng vỗ
Cho tàu anh ra khơi xa
Xanh xanh hàng dương đợi
Anh lại về bên em
Ta lại về bên nhau.
Hồ Đức
Cửa Hội quê tôi
Cửa Hội quê tôi
Nơi cuối cùng sông Cả
Đem phù sa vun đắp Song Ngư
Cửa Hội quê tôi
Bốn mùa lộng gió
Từng đoàn thuyền phần phật cờ bay
Tiến máy dòn tan
Rộn rã suốt đêm ngày
Náo nức vào ra một thành phố nổi
Ánh điện lung linh
Màm đêm buông xuống
Vết lân tinh đàn cá trốn tìm
Vết sao chổi gạch ngang
Trời sao in nước
Lung linh huyền ảo thủy cung
Chỉ có quê tôi
Bức tranh thủy mặc
Làng ven sông đường bộ song ngang
Khách sạn nhà hàng
Quê tôi thành phố xá
Thật khác xưa
Ánh đuốc lập lòe
Bắt ốc mò cua
Đi suốt đêm khuya
Bãi cát dài hun hút
Con đường đê chắn lối tôi tìm
Ký ức chỉ còn trong ký ức
Tôi mừng quê nhà khác trước
Tôi lo văn hóa làng mai một
Hày làm gì gìn giữ nét quê.
Trần Khân
Trăm năm Cửa Lò
Cửa “Lùa” trăm năm trước
Cửa Lò trăm năm sau
Xác xơ dài bãi cáy
Ai oán nặng biển sâu
Nắng chói vành mắt đỏ
Còng xương sống: chạc, giây
Mặn mòi theo chân sóng
Vui buồn nhìn gió mây
Bạc đầu Song Ngư hận
Ngoảnh mặt Lan Châu hờn
Nổi đau không dừng lại
Cùng hoang vắng cô đơn
Từ mùa thu Cách mạng
Sóng cuốn sạch bụi đời
Quê hương thay dáng đứng
Hồn đất đón hồn người
Cửa Lò nay lột xác
Thành cô gái đôi mươi
Bàng hoàng bao du khách
Một thoảng trên vành môi
Nguyễn Cảnh Tiến