Mở lòng ôm lấy Giang Tân
Lam Giang rồng cuộn trong ngần nước trôi
Giữa dòng ai đắp bãi bồi
Để cho sú vẹt thô rồi đua chen
Tìm về chẳng thấy cột đèn
Làm cho tàu biển nhiều phen hãi hùng
Cồn tây dân lấy đá dùng
Giang Tân đất lở kêu cùng với ai
Nhà thờ nghiêng đổ tượng đài
Giáo dân lại bảo tại trời thiên tai
Sông quê quyện lấy nắng mai
Thuyền về cặp bên lưới chài phong phơi
Sớm hôm vào lộng ra khơi
Khoang đầy cá biển ơn trời ban cho
Biển động vợ lại ngồi lo
Thương chồng ướt lạnh năm co khoang thuyền
Một đời chài lưới liên miên
No rồi lại đói chẳng yên chút nào
Bố ngồi ngẫm nghĩ ước ao
Mong con khôn lớn học cao đổi đời
Xa rồi biển cả một thời
Con về thăm lại ở nơi quê mình
Giang tân hai chữ ân tình
Lam Giang nguồn sữa, nuôi mình lớn khôn
Nguyễn Ngọc Thạch